Premier article de blog

Il s’agit de votre tout premier article Cliquez sur le lien Modifier pour le modifier ou le supprimer ou commencez un nouvel article. Si vous le souhaitez, utilisez cet article pour indiquer aux lecteurs pourquoi vous avez commencé ce blog et ce que vous envisagez d’en faire.

article

Publicités

Gương đen. 15 triệu merits.

Chiều thứ 7 vừa rồi, mình có một buổi học an toàn thông tin ở trường. Buổi học chiếm 5 buổi trong tín chỉ tin học mình đang đăng kí học ở trường nên dù hôm đó phần thì mình không mấy hứng thú với tin học cho lắm, phần thì sáng vừa phải dậy từ 5 rưỡi để thi qua môn thể dục nên thiếu ngủ trầm trọng, nhưng mình vẫn phải cố lết đến lớp. Ừ thì đúng thật, buổi học hôm đấy cũng không có gì thú vị cho lắm ngoài việc biết thêm người sắt được lấy nguyên mẫu từ nhà sáng chế kiêm tỉ phú Elon Musk và lời cảnh báo của thầy giáo : « Chúng ta chỉ biết sử dụng mà không hề biết rõ công nghệ đã đi xa đến mức đáng sợ thế nào rồi đâu. » Về nhà do tò mò về ông tỉ phú kia quá nên mình tra google ngay, loanh quanh thế nào mà tìm được bộ phim. Đang rảnh, vậy xem luôn.

1.2-2.png

7c098c9d77539bfe960e9a3cd26f1508

15 million merits dịch tiếng việt là 15 triệu merits, một đơn vị đo tiền hay mức tài sản mà một người sở hữu. 15 triệu cũng là con số vừa đủ để mua 1 tấm vé ra ngoài « nhà » trong một ngày.  Hầu hết mọi người sẽ dùng 15 triệu merits ấy để đến trường quay Hot shot và trình diễn tài năng đặc biệt của bản thân, và nếu như đủ may mắn họ sẽ được giám khảo chọn để trở thành người nổi tiếng, và rời khỏi nhà. Có lẽ vì thế nên 15 triệu merits chính là con số đổi đời. Để tích lũy được 15 triệu, một người với công suất bình thường phải lam việc trong một thời gian rất dài rất dài.

Tập phim mở đầu với bối cảnh tại một căn phòng hình hộp gọi là « nhà ». Nam diễn viên chính thức dậy với một đôi mắt u ám mệt mỏi. Bước ra khỏi giường là công nghệ trang bị từ đầu đến chân. Vạn vật đều được tương tác qua màn hình đen. Từ vệ sinh cá nhân cho đến ăn uống, giải trí. Xong xuôi mọi thứ, anh bước đến nơi làm việc. Ở thế giới tương lai này, dường như công việc của con người là đạp xe để tạo ra năng lượng. Mỗi người đều mặc những bộ đồ màu xám giống nhau, trừ người quét dọn thì mặc bộ đồ màu vàng chanh chóe, trông khá là buồn cười. Vừa đạp xe, mỗi người vừa có thể lựa chọn phương thức giải trí thông qua màn hình giải trí đặt trước mặt họ. Games bắn nhau, ca nhạc, phim sex đủ cả. Vừa làm vừa chơi.

Cứ ngỡ cuộc đời tẻ nhạt sẽ tiếp tục vòng lặp của mình thì một sự kiện bất ngờ đã xảy đến với nam chính khi phòng làm của anh xuất hiện một người mới. Đó là một cô gái rất xinh xắn da trắng với một thân hình có thể nói là thu hút với đàn ông. Nhưng điều làm cho chàng trai tưởng như đã vô cảm này bỗng nhiên động đậy trở lại chính là giọng hát trong trẻo của cô khi anh tình cờ nghe được trong phòng vệ sinh lúc đang rửa tay. Lần đầu tiên trong suốt chuỗi ngày của vòng lặp của mình, anh cảm thấy hạnh phúc. Giọng hát ấy thuần khiết, trong trẻo, và tự nhiên nhất mà anh từng nghe, nó hay hơn bất cứ giọng ca nào xuất hiện trong các chương trình âm nhạc phát đi phát lại của vài cô ca sĩ nổi tiếng. Vậy nên, không hề đắn đo anh đã đem tất cả số tiền mà mình có được để tặng cho cô bạn mới quen để cô ấy có thể đổi đời vì anh đơn giản nghĩ đó sẽ là giọng hát tuyệt vời nhất.

maxresdefault

Đến đây, mình sẽ không tiếp tục viết thêm gì về diễn biến của câu chuyện nữa vì mình nhận ra rằng mình đang mắc lỗi trong viết review. Đó là kể thay vì bình. Chỉ biết là xem xong tập phim này mình thấy sợ tương lai quá, hay là phải nên sợ cả hiện tại luôn nhỉ. Thế giới mà đạo diễn vẽ ra, vừa mang nét của những điều đang thực sự diễn ra vừa đưa ra những phỏng đoán của ông về một tương lai gần. Cám dỗ về sự an toàn cho bản thân đã chiến thắng tình yêu và những lí tưởng cao đẹp. Con người của tương lai đã rũ bỏ đi tình yêu để thu về sự an toàn cho mình. Câu chuyện về tình yêu mới chớm nở và sự hy sinh đã bị dập tắt không thương tiếc. Con người lại tiếp tục vòng quay của mình…

black-mirror-season-1-2-fifteen-million-merits-bing-porn-abi-daniel-kaluuya-jessica-brown-findlay-review-episode-guide-list

Trailer phim

 

chờ đợi

Hey, it’s me, Hang again.

Lâu lắm đã không sờ đến blog, thế nên cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu và nên viết cái gì. Chiều nay mình vừa đọc xong quyển Cửa tiệm của những lá thư của tác giả Yasuki Kitagawa. Quyển sách này là quà tặng sinh nhật của Thảo, một trong những người bạn thân thiết hồi cấp ba. Lúc mới nhận quà, mình lôi sách ra đọc luôn, nhưng chẳng hiểu vì sao chỉ đọc được một phần ba rồi bỏ dở. Khi chuyển ra Hà Nội sống, mình đã mang theo nó định sẽ sớm hoàn thành nốt nó thôi, mà sớm cũng gần hết năm nhất mới hoàn thành được. Lâu lắm rồi, mình mới đọc hết một quyển sách đấy, thực sự. Từ khi ra đại học, không hiểu vì không có nhiều không gian riêng tư hay bản thân bị chi phối bởi những thú vui điện tử khác mà việc đọc sách của mình rất là khiên cưỡng vì mình mỏi mắt và buồn ngủ rất nhanh. Gần như quyển nào cũng đọc được 1/3 rồi lại bỏ dở. Thế nên việc lấy lại nguồn cảm hứng đọc sách khiến mình rất vui, thành ra là muốn viết một vài dòng gì đấy kỉ niệm sự kiện đặc biệt này. Có một sự đáng tiếc nhẹ là vừa hay khi mình nhận ra mình muốn đọc sách nghiêm túc trở lại thì các bài thi cuối kì cũng dồn dập kéo đến.

Mục đích chính chính của bài viết này là mình muốn khoe một cái khác cơ. Nhưng mà thành ra cảm hứng lại trỗi dậy, vậy nên cũng muốn bàn luận đôi chút về cuốn sách.

Cửa tiệm của những lá thư là câu chuyện kể về hành trình đi tìm việc của cậu sinh viên năm 4 người Nhật có tên Ryouta. Nhắc đến Nhật Bản, thì điều đầu tiên và trước hết hình dung ra trong đầu tôi có lẽ là tinh thần làm việc hăng say cùng kỉ luật nghiêm túc của họ. Thế nên cho dù việc một sinh viên năm 4 bắt đầu đi tìm việc có thể bình thường khi bạn ở Việt Nam, nhưng đối với sinh viên Nhật Bản thì nó rất là bất thường. Chính điều này cũng đã được Ryouta thổ lộ ngay đầu cuốn sách :  » Tôi hoàn toàn bước chậm trước làn sóng tìm  .Một lần chậm trễ, người ta đã vượt trước cả rồi. » Vì bản thân bắt đầu muộn so với bạn bè cùng trang lứa, biết mình không có kinh nghiệm gì, nên mọi thứ càng trở nên khó khăn, và không biết bắt đầu từ đâu. Tình cờ, cậu biết đến dịch vụ Thư quán và có thể nói hành trình đi tìm việc của Ryouta bắt đầu thay đổi từ đó.

Điều mình ấn tượng nhất với cuốn sách cũng như việc đọc sách nói chung là việc nó. không biết bằng cách thần kì nào đó lại liên quan đến những vấn đề mình đang gặp phải. Đó có thể là sự thiếu dũng khí để bắt đầu một cái gì đấy hay là sự dũng cảm để duy trì một thói quen, không để cho nó bám bụi, mọc rêu chỉ sau mấy ngày mới bắt đầu. Bản thân mình đúng chính xác là một đứa thích nhiều thứ nhưng lại không đủ kiên trì để giữ cho niềm đam mê ấy luôn nóng. Thích thì thích thật nhưng dăm ba ngày lại thôi. Thành ra chúng chẳng dẫn mình đi tới đâu. Trong thâm tâm lúc nào cũng ngộ nhận mù quáng là thích viết lách, mà lại hành động kiểu dăm ba tháng mới viết một lần. Những lí do giải thích cho nó thì cũng đủ : bận học, bận đi chơi thư giãn đầu óc, bận ốm đau,… Toàn những lí do chính đáng khó trách móc.

Sự thành công của một cuốn sách nằm ở việc nó tác động đến người đọc thế nào. Và đúng thật, cuốn sách này đã thực sự tác động lên mình. Nếu đã thích thì phải làm ngay và làm nó liên tuc, làm hàng ngày đều đặn. Thế nên mình mới ngồi đây gõ mấy dòng này đây.

Trở lại nội dung chính mà hóa ra lại thành phụ của bài đăng này. Đó là mình muốn khoe là mình đang apply cho clb Hanoikids. Bây giờ mới chỉ là vòng 1, và mình đang đợi mail báo về. Cũng lâu lắm rồi mình không dồn nhiều công sức để viết đơn đến thế. Mình đã canh me khi người ta bắt đầu mở đơn là lao vào đọc đề luôn. Hai topics của vòng đơn năm nay rất hay, và làm mình rất hứng thú. Trong phần giới thiệu về sở thích, mình đã tự hào mà khoe rằng sở thích của mình là viết và mình có một trang blog, lâu lâu lại đăng mấy bài tâm sự não nề. Mình đã viết trong bài ấy là mình nhận được nhiều sự quan tâm từ những người đã bỏ thời gian ra đọc những sự than phiền trẻ con của mình. Đối với mình, mọi lời khuyên đều rất quý giá. Mình đã bỏ rất nhiều công sức cho lần ứng tuyển này. Chỉ nghĩ đến việc mình có thể trở thành thành viên chính thức của clb thôi là mình cứ sung sướng thế nào ấy. Dường như ngày nào mình cũng dành một khaongr thời gian đủ dài để nghĩ về nó.Mong là may mắn sẽ mỉm cười.

 

 

 

t

Sinh nhật 19 tuổi.3.2.2018.

Ờ, hôm nay là sinh nhật mình. Bây giờ đã gần 12 giờ đêm và chuẩn bị sang ngày mới rồi nên chắc không còn thêm lời chúc nào sẽ được gửi đến mình nữa nên làm cái tổng kết cuối ngày :)))))))))

Mở đầu ngày mới là lời chúc của một bác người Úc mình add friend từ đợt vào nhóm học tiếng anh. Bình thường thì mình và bác ý không có nói chuyện,chỉ thi thoảng mình vào bình luận trong bài bác đăng trong nhóm còn bác thì hay react story của mình :v. Chắc do facebook báo nên bác ý vào chúc mình. Cũng khá là bất ngờ và biết ơn.^^

Untitled

Tiếp đến là con cháu kết nghĩa từ cấp 3. Đáng lẽ hôm nay dự định đi ăn lang thang phố phường với nó nhưng nó bận CLB nên đành để về tết :(((

Screenshot_2018-02-03-22-33-35-10

Tiếp nữa là cô bạn thân C3. Đối với mình cái định nghĩa bạn thân nó hơi khó lí giải.Hình như mọi người vẫn nghĩ rằng bạn thân thì phải xưng mày-tao,mi-tau.Nhưng mối quan hệ này không phải như thế.Chúng mình hay nói chuyện với nhau khi gặp chuyện căng thẳng hay chỉ đơn giản là muốn chia sẻ. Ngày trước hai đứa hay thì thầm tâm sự sự đời mà từ khi ra đại học học khác trường cái chưa gặp nhau được luôn.Cũng nhơ nhớ. Nó viết lời chúc thì kiểu cực sến.

Screenshot_2018-02-03-22-39-22-42

Và đến MẸ…

Screenshot_2018-02-03-22-32-46-60

btw, mẹ đang làm rất nhiều mứt tết, bánh nhãn các thứ để mình về ăn.

Một đứa cháu khác…

d

Bạn đại học…

anh chị em họ

Con em ruột

Screenshot_2018-02-04-00-42-39-63

Con điên cùng bàn :))).M là đứa ban đầu không có trong bài này và được thêm kịp thời vào phút cuối.Cảm ơn nhé con chó.

x

Hết.

Năm nay mình chỉ nằm nhà và đợi lời chúc.Cảm ơn tất cả những người đã luôn nhớ đến mình.

Tuổi mới mong bản thân sống cứng cỏi,mạnh mẽ.Thế thôi. Bye.

Còn 40p nữa là hết năm 2017. Vì năm nay mình chả làm được gì nên hồn sất cũng như lại toàn gặp chuyện xui xẻo nên xin được nhảy cóc đến khoảng thời gian tương lai có lẽ à không, chắc chắn phải tươi sáng hơn. Mong rằng năm 2018 sẽ là năm của hi vọng.

dưới đây là danh sách những việc mình muốn thực hiện vào năm 2018

  1. Trở thành 1 member của CLB Hanoikids vào đợt tuyển thành viên mùa xuân vào tháng 3. Năm 2017, mình đã nộp đơn một lần vào đầu tháng 10 và tạch ngay sau đó từ vòng đơn. Lí do thì mình biết, đó là mình đã delay bài luận quá lâu dẫn đến nộp đơn quá muộn. Lần này mình sẽ dồn tất cả tâm huyết của mình cho nó, đấy là ước mơ của mình từ C3.Mỗi lần lướt vào page, lòng buồn kinh khủng.
  2. Kiếm việc làm thêm. Một nửa học kì 1 rong chơi trên chiếc giường ấm áp là đủ rồi. Tính mình hay nghĩ linh tinh nên tốt nhất là nên giữ cho bản thân bận rộn.
  3. Luyện bằng được british accent.
  4. Xốc lại tinh thần, học hành nghiêm túc.
  5. Đi workshop của String Art. Mình mê mấy đồ handmade kiểu này lắm.Định đi mấy lần rồi nhưng lần nào cũng vướng đúng đợt về quê.
  6. Thi ielts. Mục tiêu 7.5. Bây giờ phí một lần thì đã là gần 5 triệu rồi, nên mục 2 là cần thiết để đạt được điều này.
  7. Mình muốn đi học vẽ.
  8. Có thể duy trì blog này nhưng với một màu sắc mới mẻ hơn.

Thế nhé.

 

new

hehe, hôm nay thấy hơi yêu đời nè. Lần đầu tiên có bài dịch đầu tiên, ông anh họ nhờ dịch thư anh ấy viết cho khách từ tiếng việt sang tiếng anh. Vì chưa bao giờ dịch kiểu này bao giờ nên mình cũng cảm thấy rất lo lắng. Sẽ cố gắng hết sức. bye.

bullshit.

Hà Nội thế là chính thức bước vào mùa lạnh sau bản tin dự báo thời tiết về đợt rét mới. Rõ ràng là mấy ngày hôm nay mình có cảm nhận được cái lạnh, nhưng thực sự nó vẫn chưa đạt đến ngưỡng về cái lạnh ở Hà Nội như mình vẫn thường nghĩ. Lạnh đến mức tái tê, chân tay lạnh ngắt, miệng thở ra khói, người người trốn mình sau lớp áo phao béo lú,khăn quàng kín cổ, kín cả mặt. Chiều nay mình vừa đi thi môn Speaking cuối kì 1, thấy trong trường các bạn, các chị vẫn áo len mỏng khoác hững hờ, vẫn quần thụng street style các kiểu cơ mà, bản thân mình mặc mình áo hoodie, chân vẫn loẹt xoẹt đôi dép xốp mà vẫn chịu được .Chắc có lẽ cũng một phần vì được nghỉ ở nhà ôn thi, suốt mấy ngày không ló mặt ra ngoài đường nên mới có suy nghĩ như vậy.

Nhắc đến môn speaking mới nhớ, bài nói hôm nay mình tệ kinh khủng. Được có 7.5/10. Đối với một con bé học chuyên Anh LS 3 năm thì cái con số này như đấm vào mặt mình vậy. Đến cả những đứa bình thường, phát âm kém, ý tưởng cũng nghèo nàn cũng đã được 8. Đằng này, không hiểu sao, mình lại nhận được một con điểm đáng thất vọng đến thế. Lâu nay, thứ duy nhất để mình cảm thấy tự hào và yêu bản thân đó chính là trí tưởng tượng của mình và việc đầu mình luôn đầy ắp những ý tưởng. Một lần nữa nữa, mình lại nhận được thêm một cú tát êm ái từ đại học. Lần đầu là khi mình lầm tưởng cái gọi là số buổi nghỉ tối đa của trường đại học. Mới chân ướt chân ráo vào đại học, nghe thông báo mỗi môn được phép nghỉ không quá 2 buổi, thế là mình nghĩ, thôi nghỉ đi cho đủ số lượng chứ tội gì. Thế là mình nghỉ tiết pronunciation của cô, người mà phỏng vấn mình hôm nay này. Và tuần sau, cô chửi mình không ra gì, suýt nữa thì bị đuổi luôn khỏi lớp. Cô bảo rằng mình học giỏi, khinh người thì ra khỏi lớp cho cô dạy bạn khác. Rồi còn phần bài tập, hôm đấy mình nghỉ nên bài tập cũng khác, mình đã hỏi lớp trưởng và nó nhắc nhầm ra bài tập chung của cả lớp. Đến lúc cô gọi mình lên trả bài, mình cạn cmn lời luôn. May mình nhanh trí, liếc qua sách học nhẩm 2 câu ngắn nhất, thì cô bảo mình sống thì đừng khôn lỏi quá, để cho người khác khôn với chứ. Xong lúc ấy, cô đuổi mình, nhưng mình cứ ngồi ì ra đấy. Trong giờ học, mình vô hình luôn, cuối giờ khi chia bài tập nhóm, mình biến mất khỏi danh sách lớp và không hề tồn tại. Lúc cô không đọc tên mình, mình đã muốn chạy ra khỏi lớp, bỏ tất cả, bắt xe về nhà luôn, khỏi học hành gì hết. Thế mà cuối cùng cũng không dám, chỉ ngồi khóc như mưa, khóc như một con đần. Nếu mà mình bỏ về, mẹ mình chắc ngã quỵ mất. Mình là đứa hay tiêu cực, có một đợt mình trầm cảm lúc nào cũng buồn bã không lí do, mẹ mình phải buồn về mình rất nhiều. Nhất là đợt lớp 9, đợt mình bị mấy lũ con trai con gái lớp bên sang đem ngoại hình của mình ra làm trò cười, mình về nhà chui vào góc tối ngồi thẫn thờ, làm mẹ mất ăn mất ngủ, đòi chết nếu mình cứ tiếp tục như vậy. Viết đến đây lại nghĩ thương mẹ vì mình làm khổ mẹ nhiều quá.

Chắc từ mai lại dùi mài kinh sử ôn luyện lại phát âm. Điểm đúng thối như cứt mà.

Hà Nội một ngày hãm lồn, 15-16/12/2017.

Bài viết hơi tiêu cực và cũng hơi bẩn, nhưng mình không cố ý muốn phá vỡ cảm xúc vui vẻ của một ai cả, nên ai đọc nó rồi thì cứ lướt qua và đừng nghĩ gì nhé.

 

 

5 món tuyệt ngon từ chuối chín làm vài phút là xong — Banmaihong’s Blog

(Kiến Thức) – Thay vì vứt đi những quả chuối chín nục bổ dưỡng, bạn hãy bỏ vài phút làm các món ngon từ chuối chín sau, đảm bảo ngon tuyệt. Nhiều nghiên cứu gần đây cho thấy, ăn chuối thật chín rất tốt cho sức khỏe, do chuối chín có nhiều chất chống oxy […]

via 5 món tuyệt ngon từ chuối chín làm vài phút là xong — Banmaihong’s Blog

một tia nắng nhỏ giữa ngày xám xịt

Tôi bật laptop cách đây 1 tiếng, khi chuẩn bị ăn cơm. Lúc ấy, không hiểu sao tôi cảm thấy thật tồi tệ và dự định viết vài dòng gì đấy than vãn sầu đời như thường lệ. Nhưng chưa biết bắt đầu thế nào. Rồi đói quá, tôi bỏ dở đấy, đi ăn cơm.

Ăn cơm xong xuôi, tôi trở lại với công việc đang còn dang dở của mình.Công việc ghi chép lại chuỗi xúc cảm chán đời của tôi. Tôi là kiểu người thường nghĩ rất nhiều ,cứ mải mê nghĩ nhưng khi viết ra lại rất khó. Kiểu như từ ngữ không đủ để ghi chép lại dòng suy nghĩ của mình. Tôi chỉ nhớ lúc ấy, tôi đang dằn vặt bản thân vì những lựa chọn ngốc nghếch của mình. Bạn thử tưởng tượng xem mình sẽ cảm thấy thế nào khi ngày ngày phải học , phải tích lũy những kiến thức cho một công việc mà bạn không bao giờ nghĩ mình có thể yêu nó. Nếu bạn là một người bình thường, với những cảm xúc bình thường, giống tôi, tôi cá là bạn sẽ chẳng trông mong rằng biết đâu một lúc nào đấy chúng sẽ có ích. Thay vào đấy, thứ bạn cảm thấy sẽ chỉ là một mớ hỗn độn, một sự mơ hồ khó hiểu và cảm giác bất lực.

Giữa một ngày xám xịt như thế, không ngờ rằng, vẫn còn một tia nắng nhỏ tìm đến với tôi. Gọi là tia nắng thì hơi phi lí và phá vỡ những quy luật thời gian bởi hiện giờ đã là hơn 9 giờ tối, tức là đã quá muộn để một tia nắng nào đấy có thể tinh nghịch nán lại rồi bất giác ùa ra. Nhưng vì niềm vui này quá đỗi bất ngờ, cũng như nó quá đúng lúc nên tôi sẽ vẫn gọi nó là tia nắng nhỏ của tôi.

à, tia nắng nhỏ của đêm trường xám xịt của tôi là một bức email từ khoa thông báo tôi đã trúng tuyển vào ban chấp hành. Ban hậu cần. Trời ơi, vui quá đi mất! Thực sự tia nắng của tôi quá đỗi đáng yêu mà. Hôm đi phỏng vấn, tôi đã đoán chắc chắn 100% là mình trượt. Tại sao tôi lại bi quan và tiêu cực thế ư? Thứ nhất là bạn đoán chính xác rồi đấy, tôi là một đứa suy nghĩ cực kì tiêu cực. Thứ hai là hôm ấy, những câu trả lời của tôi gần như không liên quan đến yêu cầu của ban. Ví dụ, chị phỏng vấn bảo tôi kể tên một số sự kiện của khoa, tôi kể sang sự kiện của trường, chị hỏi tiếp nhiệm vụ chính của ban tôi nhầm sang nhiệm vụ của ban kĩ thuật và ban tình nguyện. Ngay cả tình huống đặt ra tôi cũng trả lời sai nốt. Tóm lại là rất sai. Ấy thế mà tôi vẫn đậu được.

Nhân tiện nói luôn, tôi không giỏi trong việc vui nên không biết diễn tả cảm xúc thế nào. Chỉ là cảm thấy nó như chiếc phao cứu sinh quăng xuống đúng lúc mà tôi mệt mỏi nhất.

Rồi chắc vài ba hôm nữa tôi lại hết vui thôi. Nhưng bây giờ cứ vui chút đã…

luyên thuyên là ai?

luyên thuyên là một cô gái với tên đầy đủ là

Ph Th H

không có nick name đáng yêu nào

Dung nhan Gầy, không trắng không đen, tóc tém ngắn

thích xem phim, đọc sách, chơi Hay Day, ngủ

thích nghịch ngu, chế đồ chơi, yêu môi trường

ít nói, đã nói thì nói nhảm, đần độn, hay bị đãng trí, dễ làm cho giáo viên nổi cáu vì sự lì lợm với hơi bố láo của bản thân.

thích đi học một mình